Khi tôi đưa cho một đứa trẻ quả bong bóng và hỏi "con thấy gì trong đó?", câu trả lời không bao giờ giống nhau.
Có bé nói thấy cầu vồng. Có bé nói thấy hình tròn nằm trong hình tròn. Có bé nói thấy khuôn mặt mình méo đi. Không câu nào sai — và đó chính là điểm.
Ở lớp học truyền thống, con quen với việc có một đáp án đúng. Con giơ tay khi con chắc chắn mình đúng, và im lặng khi không chắc. Đứa trẻ càng ngoan càng dễ im.
Nhưng khi con làm một dự án ARKKI, không có đáp án đúng để sợ sai. Con nói ra điều con thấy, được lắng nghe, và lần sau con nói dễ hơn một chút. Cứ như vậy, sự dạn dĩ được xây từng viên một — trước khi con bước vào lớp 1.